Cha đốt giấy thông báo đại học, tôi giận dữ bỏ đi suốt 20 năm, khi trở về tôi bật khóc vì hối hận

Cha đốt giấy thông báo đại học, tôi giận dữ bỏ đi suốt 20 năm, khi trở về tôi bật khóc vì hối hận

Tôi đã rời xa nhà nơi khiến tôi đau buồn suốt hơn 20 năm qua, đó là bố tôi đã đốt tờ giấy thông báo học đại học của tôi. Tôi đã oán giận ông hơn 20 năm trời. Năm nay, bố tôi ɱấƫ vì mang bệnh, khi tôi trở

về nhà, sắp xếp lại các di vật tôi đã  bật khóc.

Trong ký ức của tôi, tôi không có mẹ. Nghe người trong làng nói rằng mẹ chê bố tôi nghèo nên đã bỏ bố tôi, lấy môt người khác. Cha tôi luôn im lặng về vấn đề này và âm thầm làm việc vất vả để nuôi con.

Khi tôi còn trẻ, tôi bị rụng tóc. Tuy nhiên, tôi đã làm việc rất chăm chỉ để giúp bố. Nhà có hơn một mẫu ruộng cũng chẳng mang lại được bao nhiêu thu nhập, gia đình vẫn rất nghèo khó.

Sau này, tôi biết rằng nếu tôi muốn thay đổi vận mệnh của mình, tôi chỉ có thể tự học tập chăm chỉ. Vì vậy, tôi đã học rất chăm và điểm số của tôi luôn đứng đầu lớp. Tôi vẫn còn một em trai, em tôi học tập cũng thuộc dạng không có gì xuất sắc lắm. Tôi thường xuyên dạy kèm cho em.

Sau đó, cuối cùng tôi đã thi đỗ vào đại học. 20 năm trước thi được vào đại học là một điều đặc biệt, được người dân cả làng hâm mộ. Nhận được giấy nhập học đại học là điều mà tôi ngày đêm mong mỏi, mà mãi vẫn chưa thấy đưa đến. Thấy rằng sắp đến ngày khai giảng rồi, tôi ngày nào cũng đến bưu Ɖіệп để chờ thư thông báo. Sau đó, nhân viên bưu Ɖіệп nói với tôi rằng thư của tôi đã được lấy đi.

Tôi hỏi bố, ông nói với tôi thông báo nhập học ông đã mang nó đi đốt rồi. Tôi nghe câu này xong đã khóc rất lâu, còn cha tôi thì lại giải thích rằng việc con gái đọc quá nhiều sách là vô ích. Sau đó tôi rời khỏi nhà, và kể từ đó tôi chưa bao giờ trở về ngôi nhà đã nuôi nấng tôi suốt 20 năm.

Bây giờ em trai tôi gọi và nói rằng cha tôi đã ɱấƫ, mong tôi có thể về nhà và đưa cha tôi đến hành trình cuối cùng. Là con gái, tôi đành phải về. Đάм ƫапɡ được đích thân em trai lo liệu. Tôi chịu trách nhiệm thu xếp lại nhưng di vật của cha. Khi nhìn thấy một vài điều trong đống di vật, tôi đã bật khóc vì xúc động.

Có một giấy chứng nhận con nuôi và một bản di chúc. Cha tôi để lại di thư nói rằng em trai được nhận nuôi, và tôi là con đẻ được sinh ra. Là chị gái ở nhà, tôi nên nghĩ cho em trai mình. Hoàn cảnh gia đình có hạn. Nếu tôi đi học đại học, thì em tôi sẽ không được đi học.​

Cha nói trong bức thư rằng ông đã tự trách mình trong nhiều năm qua, và ông cũng không trách tôi vì đã không quay trở về thăm ông trong những năm qua. Ông dặn dò tôi trong di thư nói rằng, cho dù tôi có giận ông đến mấy thì em trai vẫn là em của tôi, hy vọng chị em tôi có thể yêu thương đùm bọc lẫn nhau sau này.

Thật không ngờ rằng em trai tôi được nhận nuôi. Mặc dù tôi được sinh ra nhưng cha tôi đã không yêu thương và thiên vị tôi. Cha tôi ở câu cuối trong thư đã hỏi tôi có thể tha thứ cho ông không. Tôi cảm thấy thật thương cha và hối hận. Cha là một người cha thật vĩ đại.

Theo: DKN